Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

Vợ ơi, vợ hỡi, vợ à


Người ta rộng miệng thì sang



Vợ tôi rộng miệng cả làng điếc tai



Ông ổng như cái loa đài



Suốt ngày lải nhải như bài diễn văn



Mở mắt quát tháo con ăn



Càu nhàu chồng chuyện gấp chăn gấp màn



Tay cầm cái khăn lau bàn



Lại mắng con nghịch làm tràn nước ra



Mỗi lần cầm chổi quét nhà



"Đứa nào" lởn vởn là "bà" mắng luôn



Với ai cũng có thể "buôn"



Chuyện gì cũng rõ ngọn nguồn mới kinh



(Chẳng phải chuyện của nhà mình



Mà sao biết hết sự tình nguồn cơn)



Thậm chí đến bữa ăn cơm



Cũng thành "hội nghị bàn tròn" tại gia



Chuyện người cho đến chuyện nhà



"Vui mồm" nên cứ đem ra giãi bày



Hết chuyện đông lại chuyện tây



Lại than về chuyện dạo này tăng cân



Chuyện con lười chẳng chịu ăn



Chuyện chồng ngủ ngáy đêm nằm lăn quay



"Truy" chồng lương nộp chậm ngày



Than tiền thì ít, suốt ngày giá tăng



Nếu sắm cái áo cái quần



Có khi nói mãi cả tuần không thôi



Nhiều đêm tắt điện ngủ rồi



Còn thao thao chuyện trời ơi ngoài đường



Cụt hết cả hứng yêu đương



Nhắc thì dỗi, ngoảnh vào tường, xong phim



Nói mà chẳng để ý xem



Người ở bên cạnh có "thèm" nghe không



Chẳng qua mình làm "phận chồng"



Cho nên phải nhịn, chứ không, thì.. Thư giãn . thì...



Thôi đành mặc kệ "bả" đi



Nhắc rồi cũng chẳng có gì khác đâu



"Bả" ngưng nói là thấy rầu



Mình đành ráng chịu đau đầu, "bả" vui...



Chồng của Song Nguyên



Xem Thêm :

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét